Israel có kỳ thị người Hồi Giáo không

[Israel có kỳ thị người Hồi Giáo không][Ku Búa @ Cafe Ku Búa] Có thể bạn đã nghe một ai đó nói rằng Israel là một quốc gia phân biệt (apartheid). Rằng Israel có một chính sách phân biệt và đàn áp thiểu số ở trong biên giới của nó – như Nam Phi đã từng có. Có thể bạn đã phẫn nộ bởi thông tin này đến mức bạn cân nhắc việc tham gia vào phong trào BDS để tẩy chay Israel, đó là nỗ lực để Boycott (Tẩy chay), Divest (Tước đoạt) và Sanction (Trừng phạt) Israel cho đến khi nó chấm dứt những chính sách “kỳ thị của nó” như lời vu khống.

Tôi không trách bạn đâu. Chế độ phân biệt là một điều sai trái và xứng đáng để phản đối ở bất cứ nơi đâu có nó. Nhưng vấn đề ở đây là vầy: bạn sẽ không tìm được sự phân biệt ở đất nước Israel. Cho nên, tôi sẽ nói thẳng: phong trào BDS là một nỗ lực tuyên truyền được xây dựng trên sự giả dối. Tôi nghĩ tôi có đủ tư cách để khẳng định điều này. Lớn lên ở Nam Phi, và đã sống một khoảng thời gian ở Israel, tôi biết chế độ phân biệt là gì và không phải là cái gì.

Cha mẹ tôi đã được nuôi dưỡng dưới sự phân biệt thực sự nơi người da đen, theo pháp luật, bị tách biệt từ người da trắng ở mọi cấp bậc, từ giáo dục đến uống nước vòi. Người da đen không thể bỏ phiếu, không thể sở hữu đất, không thể sống kế bên, hoặc sử dụng phương tiện giao thông như người da trắng. Tôi nghĩ cha tôi kể tôi nghe về việc ông nội tôi đã bị đá và làm nhục ở công cộng bởi một cậu bé da trắng. Ông ta chỉ có thể nói “Cậu nhỏ ơi, xin ngừng đi.” Đó là thế giới gia đình tôi đã sống. Đó là thế giới của chế độ phân biệt của Nam Phi.

Nhưng ở Israel, luật pháp không phân biệt màu da. Người Arab (Hồi Giáo) có cùng quyền lợi tương tự như người Do Thái ở Israel. Họ đi cùng xe buýt, học cùng trường, và được đối xử công bằng ở bệnh viện. Người Arab được bầu chọn vào quốc hội Israel, làm thẩm phán, và phục vụ trong quân lực Israel. Trong chuyến đi đến Israel đầu tiên của tôi, cái nhóm đi chung với tôi có một hướng dẫn viên người Do Thái và một người lái xe Hồi Giáo. Nghĩ đến sự bất ngờ của chúng tôi xem, vốn được nghe Israel là một đất nước phân biệt.

Điều này hoàn toàn là không tưởng ở đất nước Nam Phi thời phân biệt. Tất cả những điều đó sẽ trở nên hiển nhiên đối với bất cứ ai mà tìm hiểu dù chỉ là một ít, hoặc, tốt hơn, đã đến Israel – một điều tôi khuyến khích mọi người nên làm. Những người ủng hộ tẩy chay Israel không muốn bạn tìm hiểu hoặc đến thăm Israel. Nó dựa trên sự thiếu hiểu biết của những người ủng hộ nó. Đáng buồn thay, trên các khuôn viên đại học ở Mỹ, phong trào BDS đã có sự hiện diện cố định. Nó thành công bằng cách đánh vào lòng tốt của những người tử tế thông qua sự lừa dối cố tình. Nói ngắn gọn, họ nói dối. Và những sự giả dối đó làm tôi giận dữ bởi vì sự dối trá thúc đẩy sự ác độc.

Sự giả dối về người da đen đã thúc đẩy sự phân biệt ở Nam Phi. Sự giả dối về người Do Thái đã dẫn đến nạn diệt chủng Holocaust. Và những sự giả dối về Israel đang lừa dối nhiều người trẻ tử tế vào việc phản đối đất nước duy nhất ở Trung Đông mà không phân biệt và đàn áp người thiểu số. Hãy hỏi người Thiên Chúa Coptic ở Ai Cập hay người Thiên Chúa ở Iraq mà bạn gặp trên khuôn viên trường xem.

Cho nên, câu hỏi mọi người nên hỏi là: phong trào tẩy chay Israel thực sự muốn gì? Câu trả lời rất đơn giản. Họ muốn tiêu diệt Israel. Họ không thể làm điều đó bằng quân sự, cho nên họ tìm cách để thực hiện thông qua sự dối trá.

Họ nói rằng người Do Thái không có chủ quyền lịch sử cho Israel. Dối trá. Họ nói rằng Israel đối xử người Arab như những công dân hạng hai thấp kém. Dối trá. Họ nói rằng Israel không muốn hòa bình với các nước Hồi Giáo láng giềng. Dối trá.

Nếu bạn nói những sự giả dối, và bạn lập đi lập lại nhiều lần, người ta sẽ không biết sự thật và bắt đầu tin vào sự giả dối. Những nhà lãnh đạo của phong trào BDS không hề che giấu sự hận thù về Israel. Họ sẽ nói dối và nói rằng họ chỉ muốn một nhà nước Palestine tồn tại kế bên Israel, và sau đó họ sẽ nói “Chúng tôi phản đối một nhà nước Israel trong bất cứ lãnh thổ nào của Palestine… Chấm dứt sự cai trị không có nghĩa gì nếu nó không chấm dứt sự tồn tại của chính nhà nước Israel.”

Đó là lời nói của Omar Barghouti, một nhà sáng lập của phong trào BDS. Barghouti sống ở Israel, cho nên bạn nghĩ rằng ông ta sẽ nói điều đó trong một nhà tù Israel, như Nelson Mandela trong thời phân biệt ở Nam Phi. Nhưng bạn sai rồi. Barghouti là một sinh viên tiến sĩ ở đại học Tel Aviv ở Israel, nơi ông ta tận hưởng các quyền lợi tương tự như người Israel. Cha mẹ tôi chỉ có thể mơ đến sự tự do như vậy.

Israel có phải là một đất nước hoàn hảo không? Không. Trên đời không có nước nào hoàn hảo cũng như không có ai hoàn hảo cả. Nhưng để gọi Israel là một đất nước phân biệt không chỉ là một sự sỉ nhục đối với nền dân chủ duy nhất ở Trung Đông và đất nước duy nhất với quyền bình đẳng cho tất cả người thiểu số của nó, nó cũng là một sự sỉ nhục đối với những nạn nhân thực sự của nạn phân biệt – như cha mẹ tôi và những ai đã chịu khổ cực dưới chế độ đó.

Tôi là Olga Meshoe cho Đại Học Prager.

[Ku Búa @ Cafe Ku Búa, theo Prager IU, Does Israel discriminate against Arab] Bạn có thể ủng hộ qua Paypal [email protected] hoặc góp $1/tháng qua Patreon Cafe Ku Búa tại Patreon.com/cafekubua

Facebook Comments